Các loại hình chính của Sở hữu Kỳ nghỉ trên thế giới (Phần 1)

Được khởi nguồn ở Pháp, ý tưởng về mô hình Sở hữu Kỳ nghỉ bắt đầu từ những năm 60 của thế kỷ trước và nhanh chóng được áp dụng tại Bắc Mỹ, sau đó lan rộng trên toàn thế giới. Trải qua quá trình phát triển, mô hình Sở hữu Kỳ nghỉ được phân chia thành nhiều loại hình để đáp ứng nhu cầu nghỉ dưỡng đa dạng, phong phú của các nhóm khách hàng khác nhau. Nhìn chung, Sở hữu kỳ nghỉ có 3 loại hình chính: Sở hữu tài sản vô thời hạn (deeded-ownership), Sở hữu tài sản có thời hạn (Leasehold) và Sử dụng tài sản dài hạn (Right to use).

1: Sở hữu tài sản vô thời hạn (Deeded Ownership)

Đúng như tên gọi, Sở hữu tài sản là loại hình sở hữu cao nhất. Người mua có quyền sở hữu tài sản vĩnh viễn và có thể sử dụng, bán, cho thuê hoặc thừa kế lại cho người khác. Quyền sở hữu tài sản thường được bán theo đơn vị tuần hoặc theo phần trăm giá trị của khu nghỉ dưỡng. Tuần nghỉ sở hữu có thể cố định, linh hoạt hoặc sử dụng bằng các “điểm thành viên”. Khi sở hữu tài sản vô thời hạn, người mua sẽ được cấp quyền sở hữu và được chứng nhận bởi các cơ quan có thẩm quyền.

2: Sở hữu tài sản có thời hạn (Leasehold)

Về cơ bản, quyền lợi, nghĩa vụ và các lợi ích của loại hình này giống với mô hình Sở hữu tài sản vô thời hạn, điểm khác biệt duy nhất là người mua không có quyền sở hữu tài sản vĩnh viễn. Mặc dù vậy, trước khi đến thời hạn kết thúc người mua có thể được phép gia hạn thời gian sở hữu với đơn vị phát triển. Loại hình này đã từng rất phổ biến tại Hawaii trong nhiều năm nhưng ngày nay không còn được ưa chuộng như trước do các đơn vị quản lý có xu hướng mua toàn quyền sở hữu khu đất để xây dựng khu nghỉ dưỡng.

3: Sử dụng tài sản dài hạn (Right-To-Use)

Đây là mô hình phát triển nhất tại Vương quốc Anh và Mexico cũng như tại nhiều quốc gia khác bên ngoài lãnh thổ Hoa Kỳ. Đối với loại hình Sở hữu kỳ nghỉ này, người mua có quyền sử dụng một không gian nghỉ dưỡng cụ thể (có số ký hiệu và quy định diện tích rõ ràng về không gian nghỉ dưỡng) nhưng không có quyền sở hữu đối với tài sản. Thông thường, thời hạn sử dụng có thể kéo dài từ vài năm cho tới vài chục năm; hết thời gian trên, quyền sử dụng không gian nghỉ dưỡng sẽ thuộc về đơn vị phát triển hoặc chủ đầu tư của khu nghỉ dưỡng.

Tuy nhiên, bên cạnh những loại hình kể trên, trong quá trình sử dụng thực tế cũng có những biến thể và sự kết hợp mới ra đời, ví dụ như sự xuất hiện của hệ thống “điểm thành viên” trong mô hình Sử dụng tài sản dài hạn. Các bạn hãy cùng Công ty ALMA Nha Trang tìm hiểu thêm về những loại hình đa dạng này trong bài viết sau nhé!

Đọc bài viết phần 2: Tại đây